Reply 1997, Reply 1994, Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi, Năm tháng vội vã... là những bộ truyện/phim để lại dấu ấn khó lòng quên nhờ rất nhiều triết lý về tình yêu để lại cứ khiến người ta phải ngẫm nghĩ, mặc kệ vui hay buồn…
Ai cũng đã từng có một thời áo trắng
để mộng mơ, một thời thích thầm cậu bạn cùng lớp nhưng mãi chẳng thể can
đảm cất lời, một thời say nắng ngẩn ngơ cô bạn lớp trưởng tóc dài nhưng
tình yêu cứ thế chôn chôn dấu dấu… Để rồi cứ thế, năm tháng đi qua,
thanh xuân và cả tình yêu kia ở lại với những điều là kí ức ngọt ngào
nhưng cũng đầy tiếc nuối.
Đó
là lý do mà những bộ phim khai thác về tuổi học trò luôn để lại dấu ấn
khó lòng quên được nhờ khéo léo khai thác tâm lý của người xem, và cũng
nhờ những triết lý về tình yêu để lại cứ khiến người ta phải ngẫm nghĩ,
mặc kệ vui hay buồn…
1. “Cách duy nhất để kết thúc một mối tình đơn phương là tỏ tình” (Phim Reply 1994)
Không
màng đến kết cục, không kể đến rằng người kia có thích mình hay không,
mọi mối tình đơn phương đều có thể kết thúc ngay khi một trong hai lên
tiếng tỏ tình cho đối phương được biết. Nhưng thuở học kia có mấy ai đủ
dũng cảm để thừa nhận với người kia rằng mình đã thích họ. Những năm
tháng ấy, ai cũng có một người để thích, nhưng chỉ thế thôi, không kém,
không hơn...
2. "Con
đường trưởng thành sẽ luôn có sự rời xa nhau theo cách này hay cách
khác. Khi đó chúng tôi luôn tin rằng rời xa nhau vì ngày mai gặp lại vì
vậy mới nói hẹn gặp lai. Thật ra thế giới này quá rộng lớn, ban đầu
những người nói mãi mãi không xa nhau. Một lần xa nhau rồi có thể sau
này sẽ không còn cơ hội gặp lại nữa. Rồi hai bên đều phải quên đi. Tạm
biệt thực ra không phải là từ biệt mà là một lời hứa." (Phim Năm tháng vội vã).
Kì thực là chẳng ai ngờ được người chúng ta từng tạm biệt sẽ chẳng còn bao giờ được gặp lại nhau.
3. “Nếu
biết trước là nhất định sẽ phải chia tay, tại sao vẫn còn yêu đương sớm
thế làm gì? Thế chẳng phải vô nghĩa lắm à?”, “Cậu biết rõ đời này rốt
cuộc cũng phải chết, thế tại sao giờ không chết trước luôn đi?” (Phim Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi)
Chưa
bắt đầu đã sợ phải kết thúc, chưa dám ngỏ lời đã sợ đến ngày phải chia
ly, hình như đây là nỗi sợ chung của những tình yêu học trò hồn nhiên và
thơ ngây ngày ấy, Và có phải vì thế mà ai bước qua thời áo trắng ấy
cũng đều ôm trong mình những xót xa, tiếc nuối vì để lỡ mất người mình
đã từng có tình cảm hay không?
4. “Tuổi
thanh xuân giống như một cơn mưa rào, dù cho bạn từng bị cảm lạnh vì
tắm mưa, bạn vẫn muốn được đắm mình trong cơn mưa ấy lần nữa”. (Phim Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi)
Vì “mỗi
người đều từng có khoảng thời gian bồng bột ấy, khoảng thời gian mà mọi
cậu con trai cùng thích một cô gái trong lớp, đi qua tháng ngày với
những trò nghịch ngợm ngây ngô. Thế rồi tuổi thanh xuân lặng lẽ qua đi…”.
Ai cũng thế, lúc còn bé thì mong lớn thật nhanh, trưởng thành thật
nhanh, vì có những chuyện cứ ngỡ rằng lúc đấy chẳng thể vượt qua nổi.
Nhưng rồi, đến khi nhìn lại về những gì đã có với nhau, thì mới hoảng
hốt nhận ra tuổi trẻ chính là quãng thời gian đẹp nhất, mà giờ có níu
tay với lại cũng chẳng được nữa rồi…
5. “Điều
tàn khốc nhất của trưởng thành đó là con gái mãi mãi trưởng thành hơn
con trai cùng tuổi. Sự trưởng thành của con gái, không đứa con trai nào
có thể chống đỡ được”. (Phim Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi)
Phải
chăng đây chính là lý do người ta khuyên rằng không nên yêu người bằng
tuổi, vì trong lúc những chàng trai vẫn đang mê mải theo đuổi những cuộc
chơi thì mọi cô gái đều đã bắt đầu suy nghĩ nhiều hơn, nhạy cảm nhiều
hơn, đắn đo nhiều hơn và dần trở nên chín chắn hơn. Nên mới có những
điều con trai chẳng bao giờ hiểu nổi con gái, vì họ vẫn còn quá vô tư...
6. "Thanh
xuân là quãng thời gian đầy sóng gió bởi vì lúc đấy chúng ta không biết
câu trả lời là gì. Chúng ta không biết thật sự bản thân muốn gì, ai
thật lòng yêu chúng ta và chúng ta thật lòng yêu ai. Đó là quãng thời
gian chúng ta cứ quẩn quanh đây đó để tìm kiếm câu trả lời. Và rồi khi
chúng ta bất ngờ biết được câu trả lời, bất giác chúng ta đã trưởng
thành, đã trải qua những lần ly biệt và chia ly khi ít khi nhiều…". (phim Reply 1997)
Thời
gian vĩnh viễn là chuyến xe một chiều chỉ có đi chứ không bao giờ quay
trở lại. Mọi sự đã qua, mọi điều đã bỏ rơi, mọi người đã đánh mất mãi
mãi nằm ở phía bên kia đồng hồ, trở thành chuyện quá khứ. Dù cho là vì
khờ dại, dù cho là vì bốc đồng, dù cho là gì đi nữa thì mãi mãi, mãi mãi
không thể lấy lại những thứ của ngày xưa, mặc cho giờ đã trưởng
thành...
7. “Tuổi
18, chúng ta sẽ dễ dàng yêu một ai đó, cũng thường âu lo vì những
chuyện cỏn con. Tuổi 18 người lớn thường hay nói chúng ta dễ dàng bật
cười vì những chuyện giản đơn. Những lúc đấy chúng ta thường thật lòng,
dốc lòng dốc sức hơn cả người lớn” (phim Reply 1997)
Bởi
vì cuộc sống lúc đó chỉ có cắp sách tới trường, chỉ có bày trò quậy
phá. Cuộc sống lúc đó vẫn chỉ xoay quanh những chuyện giản đơn, vẫn còn
là đứa trẻ con tập thoát kén để làm người lớn. Cuộc sống lúc đó lắm
tiếng cười và ít bon chen. Cuộc sống lúc đó chỉ có thành thật, ít lắm
những giả dối và lọc lừa. Không có mỏi mệt, không có tính toán thiệt
hơn, nên chúng ta thường thật lòng, dốc sức hơn cả người lớn...
8. "Trong mỗi chàng trai đều có một cô gái mà bạn không được đụng đến. Cô gái ấy mang tên Mối tình đầu" (phim Reply 1994)
Và tin chắc rằng với ai cũng vậy thôi, kí ức về mối tình đầu luôn là những điều đẹp nhất. "Tình
yêu đầu đời có chút thiếu liều lĩnh, không toan tính, chúng ta yêu với
niềm say mê mãnh liệt và cuối cùng đối diện với thất bại. Nhưng cùng
lúc, tình cảm ấy lưu lại ấn tượng sâu sắc, nó đến cùng với cảm giác
không thể giải thích mà chúng ta không bao giờ trải qua được nữa. Vì thế
tình yêu đầu trở thành bộ phim đáng nhớ nhất trong cuộc đời chúng ta.
Đó là lý do vì sao mà tình đầu dường như không bao giờ kết thúc trọn
vẹn. Bởi vậy ít ai nhắc đến sự đơm hoa kết trái của những mối tình đầu."
(phim Reply 1997).
9. "Hồi
đó cô không biết rằng, tất cả các chàng trai khi cất tiếng thề đều thực
sự cảm thấy rằng chắc chắn mình sẽ không phản bội lời hứa và đến khi
nuốt lời cũng thực sự cảm thấy mình không thể làm được. Chính vì vậy lời
thề không phải là thứ có thể đánh giá lòng kiên trinh, cũng không thể
phán đoán đúng sai, nó chỉ có thể chứng minh được rằng, trong khoảnh
khắc cất tiếng thề, cả hai đều đã từng chân thành với nhau." (phim Năm tháng vội vã)
Mọi
lời hứa trong tình yêu đều luôn đẹp, cho đến lúc nó trở thành một lời
nói hờ hững chẳng ai buồn bận tâm đến điều phải thực hiện. Lời hứa cũng
chính là thứ khiến chúng ta dằn vặt và đau lòng mỗi khi nghĩ đến những
điều còn dang dở. Nhưng ít ai hiểu rằng chỉ cần thực lòng với nhau lúc
thốt ra những câu hứa hẹn, thì mọi điều dù lớn lao hay bé nhỏ cũng đều
xứng đáng được nâng niu.
10. "Hồi
trẻ chúng ta luôn luôn coi nhẹ phần mở đầu, đến khi kết thúc lại đau
đớn tê tái. Còn khi đã trưởng thành, chín chắn, chúng ta có thể né tránh
sự tổn thương ấu trĩ, nhưng cũng đã để mất đi dũng khí thuở ban đầu". (phim Năm tháng vội vã)
Thế
mới nói, càng lớn, can đảm để yêu một người lại càng bớt đi, để nhường
vào đó là những hoang mang, cô đơn, sợ hãi. Con người ta càng lớn lại
càng muốn quay về những ngày mình đủ mạnh mẽ, để bất chấp, để cho phép
mình yêu và sẵn sàng nhận lấy tổn thương, sẵn sàng đối diện với một kết
cục buồn.