Dặn lòng, dứt ra khỏi đời nhau rồi, trở
thành hai đường thẳng song song cách biệt, chỉ có thể nhớ chứ không
được phép thương yêu.
Dạo này lại hay nhớ về người cũ. Có những câu người cũ nói mà thời điểm
lúc bấy giờ cảm thấy rất bình thường, ai cũng nói được với mình như
thế. Nhưng lúc chia tay rồi, trí não tự nhiên nhắc nhớ lại, thấy câu nói
thấm đến tận cùng gan ruột, đau đến thắt lòng. Mà cứ thế, nước mắt lại
tự nhiên rơi. Như kiểu nỗi nhớ về người cũ là một nỗi nhớ cố hữu mất
rồi, không kìm chế được, cũng không chối bỏ được.
Người cũ vì lẽ gì đó mà không hợp rồi thì chia tay. Chuyện cũng êm đẹp
như khi bắt đầu. Nghĩa là cả hai đều biết sẽ có một ngày kết thúc, không
ai oán, không giận hờn, không làm gì để ảnh hưởng đến nhau. Một thời
gian sau chia tay cũng đôi lúc yếu lòng mà gửi cho nhau một câu vẻn vẹn
vài ba chữ: "Em nhớ anh".
|
|
|
Người cũ có thể nhớ nhưng không được phép thương.
|
Gửi để cho người đọc được, rồi thôi, không đòi hỏi gì khác. Cứ thế mà
quá khứ được vỗ về an ủi, yên tâm nhắm mắt ngủ một giấc ngon lành. Nỗi
nhớ giấu kỹ thi thoảng được bung ra nên vô cùng ngoan ngoãn, chỉ cần gửi
đến người cần gửi, nói được những điều cần nói là tự giác an yên thôi.
Cũng thi thoảng, lấy cớ gặp nhau như những người bạn cũ. Hẹn hò café
không trữ tình lãng mạn, hẹn hò kể dăm ba câu chuyện vặt. Như kiểu, dạo
này sống thế nào, có ổn không, có khỏe không, đã có người yêu chưa… Đi
với người cũ là không dám cầm tay, không dám nũng nịu giận hờn. Bởi, có
còn là gì của nhau nữa đâu? Có chăng cũng chỉ là bạn… cũ. Mà cái gì cũ
rồi, cũng chỉ có thể lôi ra ngắm nhìn hoài niệm, không thể ôm khư khư
trong tim mình, khi ngăn tim trống hoác.
Đợt này mưa nhiều, được thể nhớ tới người cũ nhiều hơn lúc trước. Bởi
vô thức nhận ra rằng, trong những ngày mưa, có những ngày người cũ đứng
ngồi không yên lắng lo cho mình, hỏi han chuyện nhà cửa có sao không,
hỏi han chuyện sấm chớp có sợ không, ở một mình có thấy cô đơn lắm
không. Cứ thế mà bật lên khóc tức tưởi. Hiện tại không có ai dành những
quan tâm ấy đến cho mình, nên chạnh lòng sao số phận cứ hẩm hiu. Cũng
thấy buồn man mác, như kiểu vừa mới chia tay nhau, còn dai dẳng chưa
nguôi tình yêu dù nó vốn đã hết hạn mất rồi.
Nhưng đợt này không nhắn tin nhắc nhớ về nhau nữa. Cũng không lấy cớ
hẹn hò kể chuyện phiếm đôi ba câu. Bởi biết, có thế nào chăng nữa cũng
sẽ tìm thấy người mới đến sau. Cả hai người đều đặt tương lai chạy về
hướng sẽ tới, không đặt tương lai lùi về thời quá khứ vốn đã xa. Nghĩa
là ai cũng sẽ có một người mới để yêu thương và chăm sóc, tự thấy nếu
vấn vương tình cũ và nhớ nhung người cũ mãi thế này không ổn một chút
nào. Cũng vì vậy mà đợt này, dù trời có mưa lúc nửa đêm, sấm chớp đùng
đoàng, ngồi co mình như một con mèo ốm o lâu ngày ướt sũng nước, có nhớ
về người cũ cũng chỉ mỉm cười. Trên môi có đắng nhưng trong lòng vẫn
vui. Vì ít nhất cũng tự chủ được bản thân mình, không làm phiền tới cuộc
sống của người cũ nữa. Dặn lòng, dứt ra khỏi đời nhau rồi, trở thành
hai đường thẳng song song cách biệt, chỉ có thể nhớ chứ không được phép
thương yêu.