Em cầm điện thoại lên gọi cho anh. Anh bảo anh đang họp chuyển qua nhắn tin đi. Em ngoan ngoãn làm theo. Em báo với anh rằng em đã có thai. Anh bảo, chiều nay em xin nghỉ làm, anh sẽ qua thăm. Em hồi hộp đợi chờ anh.
Cuối cùng anh cũng đến. Anh mang theo túi cherry lớn. Anh
biết em thích ăn cherry mà. Cũng chính vì cách quan tâm chu đáo của anh
mà em đã ngả vào vòng tay anh lúc nào không biết. Em chấp nhận những xa
cách không đáng có và em phải hiểu cho anh vì anh rất bận.
Anh
cười bảo: “Mình có con, anh rất vui. Anh sẽ lo lắng cho hai mẹ con em
đầy đủ”. Thế rồi, anh năng đến hơn. Mỗi lần đến đều có quà, khi thì dâu
tây Mỹ, khi lại me Thái hay anh còn tận tình đặt socola từ Nga cho em.
Anh chăm chút em từng chút một. Có người phụ nữ nào lại không hạnh phúc
trong sự quan tâm ấy.
Thế nhưng, em chợt thấy
anh có nỗi buồn xa xăm, mắt nhìn về hướng vô định. Em nhẹ nhàng cuộn
mình vào lòng anh hỏi thăm. Anh ôm chặt em hơn nói xin lỗi. Vì vợ anh
cũng vừa mang bầu, anh cũng phải chăm sóc cho cô ấy nên sẽ ít đến với em
hơn. Lòng em bỗng lạnh ngắt.
Em khẽ khàng gật
đầu. Em không được ghen hay đòi hỏi bất kỳ điều gì, vì khi chọn đến với
anh, em đã biết tất cả. Em biết, anh thật lòng yêu em và chăm sóc cho
em. Chính sự ân cần, yêu thương của anh cho em niềm tin rằng em có thể
đi qua thử thách ấy.
Vậy là, thay vì đưa em đi
làm, đưa em đi khám thai hay mua sắm, anh đưa vợ đi. Dù em có mạnh mẽ
thế nào, em cũng rớt nước mắt khi bắt gặp anh ân cần chăm sóc và cười
với vợ ở gian hàng đồ trẻ sơ sinh. Lẽ ra, đó phải là em chứ. Em vội quay
mặt đi cũng là lúc em bắt gặp ánh mắt anh. Xa xôi quá đỗi. Giây phút
ấy, em nhận ra anh chưa bao giờ là của em. Tất cả những thứ trước đây em
nghĩ chỉ là ảo tưởng mà thôi.
Anh vẫn đến gặp
em theo định kỳ. Anh vỗ về và an ủi em. Lời nói của anh luôn ấm áp và
khiến người ta có niềm tin. Rằng thì, anh phải có trách nhiệm với vợ
anh, cô ấy mang đến cho anh sự nghiệp, con cái và cả nhà cửa. Thứ anh có
với cô ấy là ngưỡng mộ, trả ơn và nghĩa vụ. Thứ anh có với em là tình
yêu, anh sẽ không bao giờ bỏ em.
Em nghe chỉ dạ
vâng không bình luận gì thêm. Đó sẽ là sức mạnh để em bước tiếp trong
thời gian này. Một đêm khác, em đau bụng dữ dội. Em gọi cho anh, anh nói
không thể đến được vì đang nửa đêm. Anh sẽ gọi taxi cho em ngay. Vài
phút sau, anh tài xế lên tận phòng đưa em xuống xe.
Chiếc
xe lao đi vun vún trên đường vắng. Em chợt có cảm giác cuộc đời em và
con sau này cũng như chiếc xe đi giữa đêm lẻ loi và cô đơn. Khi anh có
thêm một đứa con, liệu còn quan tâm được đến đứa con ngoài dã thú này
không.
Rời bệnh viện, em nhắn tin cho anh nhưng
anh không trả lời. Có lẽ, anh đã chìm vào giấc ngủ trong chăn ấm đệm êm
bên cạnh cô vợ giàu có. Chỉ còn đây, người tài xế xa lạ lo lắng cho em.
Thực tình, anh ta chỉ đang làm vì tiền mà thôi.
Em
cảm thấy hoang mang vô cùng. Em phải tự lo cho chính mình thôi. Nếu còn
ở lại, rồi em và con sẽ chịu bao tủi hờn nữa. Em chỉ là người tình mà
em đã khó chịu khi nhìn thấy anh thân mật với chị ấy. Vậy nếu em là vợ
em sẽ thế nào…
