Tôi năm nay 20 tuổi còn ba 38. Ba rất
trẻ, rất phong độ. Tôi là kết quả của cuộc hôn nhân gượng ép, ba không
yêu mẹ nhưng bị gia đình bắt cưới.
Quan hệ giữa tôi và ba không được gần gũi cho lắm, tuy nhiên ba vẫn lo
cho tôi đầy đủ. Đồ tôi dùng bao giờ cũng là thứ tốt nhất. Năm tôi lên 6,
mẹ mất. Ba khi đó mới 25 tuổi nhưng ở vậy nuôi con. Mọi người nói thanh
niên đang độ tuổi sung sức như thế mà thui thủi một mình thì chắc chắn
có vấn đề. Hàng xóm còn nói ra nói vào là từ lúc tôi sinh ra, ba chưa
từng động vào mẹ một lần.
Tôi càng lớn lại càng thấy thương ba. Nhiều lần tôi cùng họ hàng khuyên
ba đi bước nữa nhưng ba nhất quyết gạt đi, vùi đầu vào công việc. Một
ngày, ba nói muốn dẫn một người về ra mắt gia đình. Khỏi nói cả nhà mừng
cho ba như thế nào, đặc biệt là bà nội tôi, vì bao lâu nay bà luôn hối
hận ngày xưa ép ba tôi lấy vợ.
Thế nhưng tôi không thể ngờ được người ba muốn cưới lại là cô ấy. Tôi
gặp cô ấy lần đầu cách đó một năm, cô ấy đến trường tôi làm ở phòng y
tế. Cô ấy xinh xắn, tính tình hơi nhí nhảnh không giống 22 tuồi nên toàn
bị nam sinh trong trường gọi đùa là “em”. Giờ ra chơi, chúng tôi tranh
nhau xuống phòng y tế nằm. Từ lúc đó tôi đã thích cô ấy rồi nhưng chỉ
dám ấp ủ mối tình “em yêu chị” này trong lòng. Sau đó tôi ra trường, cô
ấy cũng nghỉ việc tại phòng y tế.
Sau hôm ba thông báo ra mắt bạn gái với cả nhà, tôi không may bị ngộ
độc phải nằm viện hơn tuần. Thời gian ấy y tá bệnh viện chăm sóc tôi lại
chính là cô ấy. Tiếp xúc càng nhiều tôi càng nhận ra mình đã yêu cô ấy,
người con gái có nụ cười khiến lòng tôi cảm thấy ấm áp. Tôi quyết định
sau khi ra viện sẽ hẹn cô ấy đi chơi rồi thổ lộ tình cảm của mình.
Cái ngày định mệnh ấy làm cả thế giới của tôi dường như sụp đổ. Chiều
đó ba đến làm thủ tục ra viện cho tôi, rồi dẫn luôn cô ấy về nhà ra mắt.
Ba nói với cả nhà là sẽ cưới cô ấy làm vợ. Sau giây phút ngỡ
ngàng vì cô ấy quá trẻ so với ba thì mọi người đều chúc mừng cho ba, chỉ
tôi ngồi thu mình một góc. Tôi không thể tin được cha con tôi lại yêu
cùng một người con gái. Lúc đó tôi không thể làm gì hơn là gắng gượng
cho qua bữa cơm rồi trốn vào phòng. Đó cũng là lần đầu tiên sau nhiều
năm tôi khóc.
Những ngày sau đó với tôi diễn ra như địa ngục. Tôi thấy cô ấy ở bên ba
cười đầy hạnh phúc, thấy cô ôm cánh tay ba nũng nịu như một đứa trẻ,
thấy ba nhìn cô ấy bằng ánh mắt đầy thương yêu. Tôi biết hai người thực
sự yêu nhau, còn tôi chính là kẻ thứ ba đáng ghét, thậm chí còn không
bằng vì mối tình của tôi chỉ là đơn phương. Có lúc tôi ước nếu trước đây
tôi thổ lộ sớm hơn thì bây giờ người bên cạnh cô ấy đã là tôi.
Có lần tôi nửa thật nửa đùa hỏi ba sao lại lấy người con gái kém mình
tận 16 tuổi như vậy. Ba trả lời không muốn lãng phí tuổi xuân của cô ấy,
muốn cô ấy ra đi tìm người thích hợp nhưng ba lạnh lùng xa cách thì cô
ấy càng quyết tâm. Cô ấy nói với ba rằng cô ấy yêu ba bất chấp tất cả,
đến cả lần đầu tiên của cô ấy cũng dành cho ba. Nghe đến đây tôi biết
mình không thể nào chen chân vào nữa, tôi chấp nhận từ bỏ, tự nhủ chỉ
cần cô ấy hạnh phúc là đủ.
Sau đó tôi thử yêu vài người để cố quên cô ấy, thế nhưng nhìn ai tôi
cũng thấy thấp thoáng hình bóng cô ấy. Tôi đau khổ dằn vặt vì bản thân
đã mắc một lỗi quá lớn là yêu mẹ kế của mình. Đứng từ xa nhìn cô ấy, tôi
phát hiện tình yêu của mình đã không thể cứu vãn, nó thiêu đốt tôi từng
ngày. Có lẽ vì ánh mắt tôi nhìn cô ấy quá mãnh liệt nên ba ít nhiều
đoán ra.
Một ngày ba nói muốn cho tôi sang Anh du học, vài năm sau trở về thì lo
chuyện gia đình cũng chưa muộn. Lúc ấy tôi biết ba muốn tách tôi ra
khỏi cô ấy. Dù lòng không nỡ nhưng tôi vẫn đồng ý, tôi biết điều đó là
tốt cho tất cả. Bây giờ đã xa nhau cả nửa vòng trái đất nhưng tôi không
ngày nào không nhớ đến cô ấy, ban đêm vẫn luôn đem những tấm ảnh chúng
tôi chụp chung trong một tập thể ra xem. Tôi cảm thấy bản thân thật bất
lực, thật vô dụng. Tôi muốn quên nhưng không thể, tôi phải làm gì bây
giờ.
Comment của 2 bố con:
Bacuacon:
Nè con trai.Ba đã hy sinh cho con rất nhiều thứ ,nhưng chuyện này thì không thể được.Bởi vì con không mang lại hạnh phúc được cho cô ấy và điều quan trọng là cô ấy cũng không yêu con.Hãy tỉnh táo lại con trai nhé
Concuaba:
Một góc nhỏ tâm hồn con đã chết/
Phủ kín lòng những vết sẹo đau thương/
Con đi xa lòng nặng mối tơ vương/
Và chấp nhận là ngã đường duy nhất.
Nè con trai.Ba đã hy sinh cho con rất nhiều thứ ,nhưng chuyện này thì không thể được.Bởi vì con không mang lại hạnh phúc được cho cô ấy và điều quan trọng là cô ấy cũng không yêu con.Hãy tỉnh táo lại con trai nhé
Concuaba:
Một góc nhỏ tâm hồn con đã chết/
Phủ kín lòng những vết sẹo đau thương/
Con đi xa lòng nặng mối tơ vương/
Và chấp nhận là ngã đường duy nhất.

